Chào mừng quý vị và các bạn đến với chương trình kỷ niệm 20 năm thành lập trường Phổ thông cấp 2 - 3 Hùng Sơn nay là Trường THPT Hiệp Hòa số 3 !!!! Hai mươi năm một chặng đường - Hai mươi năm một mái trường thân yêu

Chủ đề "hot"

Tôi đã bán tuổi thanh xuân như thế nào?


Mấy ngày vừa rồi trôi qua thật kinh khủng, tôi đã không biết phải làm gì, lên kế hoạch thế nào cho tương lai sắp tới, đợi điểm thi khi không dự tính được kết quả chả khác nào cực hình.

Kết quả hình ảnh cho tuổi trẻ
Ảnh: Zing.vn
Rồi tôi lại xem phim, xem Youtube, lướt lướt những trang thường hay truy cập, nào là Báo Mới, xong rồi thì GenK, Kênh 14, rồi thì Bóng đá Plus,…Chán! Chỉ cần một từ thôi để mô tả tâm trạng của tôi những ngày vừa qua, thật sự cảm giác ấy thật là cô đơn, lạc lõng một mình, cảm giác mình tách biệt với nhịp sống xã hội. Facebook có gì hay mà tôi phải chú tâm suốt ngày, Messenger có ai nhắn tin đâu mà click vào chờ đợi? Shopee, Sendo, Lazada,… thêm vào giỏ hàng rồi đấy, mà có đặt hàng đâu?

Xung quanh nhà đâu còn bè bạn ngày xưa, họ cũng đã ra ngoài tìm cho mình công việc và thú vui của bản thân, còn tôi vẫn ở đây với cái điện thoại để giam cầm tâm hồn mình, hết Caro lại đến FarmeryZ, thua rồi lại chuyển, đầy kho rồi lại đánh cờ, ôi cuộc sống như vậy thật tội nghiệp làm sao?

Không còn thú vui làm blog nữa như ngày xưa nữa, đâu ai ủng hộ, đâu có nỗ lực đầu tư cho nó, nhiều khi tự hỏi suốt ngày xem người ta Review mọi thứ trên đời sao mình không tự mày mò tìm đến những khả năng của bản thân để phát triển nó nhỉ?

Mấy lần tìm việc trên FB, xin làm cộng tác viên mà thấy sự thật không hề như quảng cáo, làm gia sư nhưng chưa có kinh nghiệm nên không trung tâm nào dám nhận, haizzzz, cuộc đời không màu hồng như trong phim được, xem nhiều rồi ảo tưởng về tương lai mất.
Đã đến lúc buông bỏ những thứ quen thuộc xung quanh để người mình bình thường trở lại, như những thế hệ ngày xưa không có được điều kiện như bây giờ, họ sống hoàn toàn thuận theo tự nhiên, không cần biết nhiều quá để rồi suy nghĩ mệt mỏi như bản thân tôi lúc này.

Gập máy tính xuống, ra ngoài hít thở không khí buổi sớm mai, cảm nhận hương vị cuộc sống đang diễn ra, đang thay đổi từng ngày, tôi không muốn lãng phí thời gian của mình thêm bất kỳ phút giây nào nữa, phải làm những gì có ích, trước hết là cho bản thân và cho xã hội nữa.

Không có nhận xét nào